Con người ta khi chỉ có một mình, kỳ thực cũng khá dễ sống, vẻ như ai cũng đang đeo lên một chiếc mặt nạ, tươi cười bước qua mọi nỗi chênh vênh. Thế nhưng chỉ khi trong lòng có người để nhớ, lúc ấy mới hiểu cô đơn. Nỗi quạnh quẽ ấy len lỏi trong từng hơi thở những ngày giá buốt, trong bát cơm bên đốm than hồng lách tách, dưới dòng suối nhỏ trong vắt trong rừng, hay viết cả trên sao trời lấp lánh.
Gã hoài nghi hỏi, tại sao cứ phải sống chung chứ nhỉ? Hai người ở bên nhau thì có khác gì một mình?
Có lẽ là, để có một người cùng mình mùa xuân trông bếp lửa, mùa hạ ướp dưa hấu, thu tàn quét lá rụng, đông sang ngắm tuyết rơi. Gặp được một phong cảnh đẹp đẽ có thể cùng cười, vò rượu ngon cụng chén hát hò thâu đêm, gặp chuyện bất bình thì hợp lực tương trợ… Và êm đềm, êm đềm đi qua tháng năm, không còn nghe tiếng vọng rỗng không nơi lồng ngực trái.
_Đàn một khúc cao sơn lưu thủy
Hỏi rằng người tri kỷ ở đâu?
Trăng trong treo giữa đêm thâu
Tìm người không thấy còn sầu năm canh…_