Chương, một người đàn ông bị phản bội trong tình yêu và mang nặng một vết thương lòng đến mức không thể mở lòng với bất kỳ người đàn bà nào nữa. Nhưng định mệnh đã sắp đặt cho ông giáo đạo mạo gặp phải một cô gái giang hồ xinh đẹp và sành sỏi. Chương yêu Tuyết như chính bản thân mình, yêu nàng “như một cô gái thượng lưu và tử tế”, không vẩn đục. Nhưng Tuyết lại bỏ Chương vào một sớm mai giữa tiếng pháo của mùa xuân vẫn còn vương lại trong ngày mồng 3 Tết, để lại ít nhất một câu châm ngôn ghê gớm: “Không tình, không cảm, chỉ coi lạc thú ở đời như một vị thuốc trường sinh”...